Bố ủ bé Chín trong vạt áo khoác dạ của linh, nhặm nhạp, ấm sực chùa thiên mụ

85

Gầm phản gian bên kia gồm toàn đàn bà, nép chặt vào nhau thành một khôi. Tiếng bà ngoại tụng niệm nghe như khóc:
– Nam mô đại từ đại bi, cứu khổ cứu nạn, Quan Thế Âm. Chín rụt rè gọi: ~~Mẹ ơi!~~ Nó rất muôn chạy sang nâp với đám đàn bà. Mẹ nó rít lên khe khẽ:
– Ngồi yên đây! Im đi! Nó nghe thây thì chết!
Cái Chín lập tức im thít. Bỗng chú Sương hổn hển:
– Nó đi trên đường cái kia kìa! Ui giời đông quá!
– Nó rẽ vào đây không? I Bô lạc giọng. – Không, nó đi xuôi xuống mạn dưới.

Thừa lúc bố còn ngơ ngấn sợ, bé Chm bò ra với chú Sương, cũng rihoai lên nhìn. Nó thây ở phía xa, trên đường cái, một hàng người đi lặng lẽ, người nọ cách người kia từng khoảng rấĩt đều. Tây đây ư? Ước gì được nhìn sát tận mắt cái sự khủng khiếp xem hình dạng nó ra sao. Bỗng bé Chín giật nảy vì một cái phát đau cháy mông.

Chú Sương khẽ rít bên tai nó:
– Ai cho thập thò? Tây đây!
Con bé mếu máo nhưng không dám khóc, chì lấy tay xoa mông cho. Không ai được miếng gì vào bụng. Mẹ tiếc rẻ hót lần thịt chó bên trên, phần chưa dính đất, gói vào một cái lá khoai lớn. Rồi tất cả nhà lại xuyên cánh đồng chạy ngược hướng Tây càn.

Chín nhà thờ đức bà rời khu trại vói nỗi lưu luyến rất trẻ con nhà thờ đức bà . Giá được thăm thú khu vườn đầy cây, được lội xuông những bậc cầu ao vớt bèo chơi nghịch. Trời chùa thiên mụ vê đêm hơi lạnh chùa thiên mụ . Bố ủ bé Chín ben nha rong trong vạt áo khoác dạ của linh, nhặm nhạp, ben nha rong ấm sực.

Tấm áo lính Nhật ây gắn liền với kỷ niệm tuổi thơ nàng như một mảng màu nền, màu cứt ngựa lính tráng. – Mẹ ơi, con đói!
– Giời ơi, cố quãng nữa. Nghỉ rồi ăn con ạ.

Replies: 0 / Share:

You might also like …

Post Comment