Nàng cực kỳ ân hận địa đạo củ chi

Nhưng ữong giấc mơ đêm đó mẹ sung sướng như phát cuồng. Mẹ ôm vội chú phỗng trắng, cảm ơn ông già rôĩ rít, chạy biên, tim đập loạn lên vì sợ ông già đổi ý đòi lại. Tim nàng cũng đập loạn lên theo nhịp tim đập của mẹ. Nàng cảm nhận hơi ấm bàn tay mẹ bỗng truyền sang nàng, nồng nàn tình mẫu tử. Và lăng khải định nàng thây cả những bước chân đang thoăn thoắt chạy của mẹ, bước lăng khải định chân của một cô bé lên mười, mặc dù đêm.

Nàng thông địa đạo củ chi cảm với địa đạo củ chi mẹ.

Trong mơ người ta hay sống ngược ữở về thời thơ ấu một cách tự nhiên, hào hứng. Rồi tai họa ập đến khi mẹ vẫn đang chạy như con sẻ non thảng thốt.

Chú phỗng đen bỗng tuột khỏi tay mẹ, rơi vỡ tan. Mẹ đứng chết lặng, trân trối nhìn những mảnh vỡ dưới chân. Mẹ tỉnh giâc trong sự tiếc nuôi tê dại.

Tội nghiệp, nêu mẹ sông vào thời búp bê nhựa, đâu có chuyện rơi vỡ tan. Nàng cực kỳ ân hận. Giá nàng không quá sốt ruột về chuyện đầu thai, biết nén chờ kịp khác, tìm vào một cửa khác, nàng đã bớt được. Nhưng nàng không Hồ Ba Bể thể Hồ Ba Bể làm gì. Cái cửa sinh vôh dĩ muôn đời bí ẩn. Đứa trẻ thường mượn những giấc mơ đê’ đầu thai vào người mẹ. Bà ngoại nàng nói vậy. Còn mẹ lại nói nàng chính là gã phỗng trắng tính ranh, mê hoặc mẹ, tìm 1ÔÏ lọt cửa sinh của mẹ đêm đó. Mẹ nàng làm lẽ. Mẹ cả quê trong Nam Định đã cho bôbôn cô con gái với một người con trai.

Replies: 0 / Share:

You might also like …

Post Comment